TÌNH XUÂN

 

TÌNH XUÂN

Khi cây mai vàng chưa kịp đưa hương
Và bờ cỏ đương đổi màu hoang tái
Bóng chiều nghiêng cánh én còn ái ngại
Vẫn nghe lòng vời vợi bước xuân phương.

Ý vị mùa xuân
Tìm ở đâu ra?
Có phải bên cánh Hồng hoa tiếu nụ
Hay sặc sụa tiếng cười quanh tiệc rượu
Sắc màu giả tạm vội phôi pha!

Nghe đâu đây xuôi ngược bước xôn xao
Cố tìm một niềm vui trong xuân tứ
Có hay đâu lá vàng rơi lối cũ
Để đẹp màu lộc nhú biếc chồi cao.

Khi câu thơ thắp sáng giữa trang thơ
Đâu chỉ sáng riêng hồn con chữ
Mà vẫn sáng giữa ngàn hoa cỏ chứ
Giữa lòng đời còn tối vạn niềm đau!

Có bao nhiêu thủ tục đón mùa xuân?
Bề bộn quá những tháng ngày xa ấy!
Nơi lối nhỏ rũ màu sương bụi đấy
Xanh hồn rêu theo bờ cõi thanh tân.

Chẳng phải tìm đâu,
Khi con tim là nụ xuân hồng!
Không đợi nén hương giao thừa,
Câu thơ bay vút.

Mai chưa kịp nở,
Cỏ chưa viền lục.
Nhưng lòng xuân có bao giờ chấm dứt
Tình mênh mông
Xuân trải bước mênh mông.

Thơ: MẶC PHƯƠNG TỬ
Ảnh Ban Biên Tập   

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *