Tác giả: LÃ TÁM

Người ấy ơi, thuở học trò kiêu hãnh
Dẫu chẳng trái xoan lúng liếng đong tình
Cứ vô tư cho tim tôi bất hạnh
Cháy hao mòn trong nỗi nhớ lặng thinh.
Suốt ba mùa trải mưa ngang nắng dọc
Đường tới trường chung lối vẫn lạ quen,
Tự nhủ mình ta còn đang đi học,
Nên rốt cuộc tình chỉ mãi ủ men.
Thời học chung sao mà nhanh quá đỗi
Muốn sánh đôi chưa kịp hẹn một lần
Lúc chia xa mới thấy mình thêm tội
Thư viết rồi, đường Nam Bắc phân vân
Gã lính thủy với nụ cười đắng chát
Ngàn bến qua, chỉ một bến hoài mong
Tàu không cập, bến nào ngân khúc hát?
Nên phận tàu chìm nổi cứ long đong! .
Ta nửa đời, cùng sóng gió bôn ba
Với con tàu vẫy vùng vươn sóng cả
Vẫn nhớ về một người dưng không lạ
Ngẩn ngơ buồn – Bến cũ vẫn trong ta!












