Tác giả: Khói Chiều
Có những cơn đau cứ kéo dài,
Làm cho ê ẩm cả đôi vai,
Nhiều lúc ta thiếp vô trong mộng,
Thấp thoáng trong chiều một bóng ai!
Và có lúc sao thấy rã rời,
Hồn như lơ lửng khắp nơi nơi,
Bay qua những cánh đồng hoang vắng,
Nhìn thấy cây rừng trông tả tơi!

Suốt mấy ngày nay ta ngủ im,
Tâm tư có lúc nổi hay chìm,
Âm thanh chợt đến mơ hồ lắm,
Nghe tiếng kêu buồn của bóng chim!
Rồi thấy xa xa mấy dặm ngàn,
Muôn trùng, từng lớp, lớp sương lan,
Bỗng nhiên con suối lòng cô quạnh,
Và thấy trên đường bao cỏ đan!
Ta muốn quay về để hỏi thăm,
Phố phường ngày cũ vẫn nguyên chăng?
Khuya nay thức dậy âm thầm nhớ,
Vườn cũ tràn đầy những ánh trăng!
Khoichieu (25-06-2009)












