ĐÂU PHẢI XUÂN VỀ MỚI LÀ XUÂN

 

Chiều nay trẩy lá cụm mai già.
Tĩnh lặng, chỉ trời đất với ta
Lộng giữa trời cao con én liệng
Mờ bên dốc quạnh mảng sương nhòa
Nghe lòng hiện hữu trầm hương thoảng
Vẳng tiếng vô thường khúc nhạc xa
Bạn hỡi, mùa thơm tràn khắp chốn
Nào do mục cảnh mới Xuân là !…

Dạ Vũ NguyênMinh

Ảnh: Ban Biên Tập

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *