NẮNG

 

NẮNG

Phượng hồng nắng đỏ môi mềm
Em cười xinh, nón chao nghiêng lối về.
Vu vơ làn gió chiều quê
Chợt nghe tiếng sáo đê mê ngỡ ngàng.

Một thời đằm thắm đa mang
Hương bay trong gió mơ màng hè vui.
Nắng say! – say nắng một thời
Bâng quơ sao cứ đầy vơi tiếng lòng?

Em về chốn cũ mênh mông,
Nồng nàn thuở ấy nắng trong mắt huyền.
Nụ cười sao khéo làm duyên
Hạ về chống chếnh nỗi niềm nắng xưa! …

Tác giả: Nguyễn Khoan – Vũng Tàu.
Ảnh: Hồng Minh Nhân

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *