Tác giả: HƯƠNG THU

Mái lá đơn sơ tận đỉnh đồi
Ta về ẩn dật ngắm đời thôi!
Núi kia cố tạc màu trường cửu
Sông nọ đã quên chuyện lở bồi
Vốn dĩ nhân sinh làn gió thoảng
Cũng đành duyên nợ cánh bèo trôi!
Hoa lau bạc trắng niềm mơ ước
Đối diện riêng mình một nỗi tôi.












