ĐÊM Ở BỆNH VIỆN

Tác giả: Hương Thu

Bệnh viện đêm nay buồn muốn khóc
Phòng bên có kẻ mới từ trần
Người đi cô độc không ai tiễn
Chỉ gió lạnh lùng đón bước chân.

Một ánh sao rơi ngoài khung cửa
Rạch ngang một vạch cuối chân trời
Ta ngồi bên cửa buồn không nói
Lặng lẽ gom sầu đếm lá rơi.

Đời người ngẫm lại như thân lá
Từ lúc non tơ đến trở vàng
Một ngày trận gió vô tình đến
Cỏ úa chân đồi nấm mộ hoang.

Bênh viện đêm nay chút lạnh về
Mưa rây nhè nhẹ, gió lê thê
Giường bên cô gái chừng mơ ngủ
Thoáng nét mày chau, miệng nói mê.



Cô đã thấy gì trong giấc mơ?
Làn mi còn đọng lệ ơ hờ
Nét xuân phờ phạc trên môi héo
Bệnh viện đêm nay buồn ngẩn ngơ!

Ta ngồi ôm gối mắt xa xăm
Bóng cuộn chân ta nỗi nhớ thầm
Chẳng ai để trút niềm tâm sự
Phấn bụi rắc đời tóc hoa râm!

Những hành lang trắng nối dài nhau
Chở vạn tâm tư, vạn nỗi sầu
Những buổi sinh ly và tử biệt
Nụ cười, nước mắt với niềm đau!

Bệnh viện đêm nay thật lạ lùng
Bao nhiêu trắc ẩn nỗi riêng, chung
Bao nhiêu người thức như ta nhỉ?
Để thấy đời trôi quá lạnh lùng!

HƯƠNG THU

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *