Tác giả: PHẠM TRÍ
tôi đứng lay sào chèo giữa phố
chênh chếch con tim đón gió ngày
em đẩy mùa lên cong cớn thổi
hơi tình ngầy ngật bóng heo may
tôi đứng bên hiên ngày tháng chạp
lăn hạt mưa tròn ướt mặt người
vai run từng chập thèm chút nắng
và ngỡ như là mới yêu thôi
tự nhiên xuân về buồn vô cớ
mơ một bàn tay vuốt linh hồn
hắt hiu mộng nhỏ trên vai nhỏ
thoáng đó, giờ đây đã lạnh lùng
chênh chếch con tim đón gió ngày
em đẩy mùa lên cong cớn thổi
hơi tình ngầy ngật bóng heo may
tôi đứng bên hiên ngày tháng chạp
lăn hạt mưa tròn ướt mặt người
vai run từng chập thèm chút nắng
và ngỡ như là mới yêu thôi
tự nhiên xuân về buồn vô cớ
mơ một bàn tay vuốt linh hồn
hắt hiu mộng nhỏ trên vai nhỏ
thoáng đó, giờ đây đã lạnh lùng
tôi bước xuống chiều đi tìm nắng
hong khô xuân lạnh giấu trong tim
nghe mùa gõ cửa, lòng vẫn đóng
để bỏ quên đời. Cảm ơn em
em giờ cũng lạ. Xuân cũng lạ
nên thơ lạnh lẽo với hương thừa
thôi thì gom lại ngày xuân cũ
gởi hết cho người khép lối xưa
thiên thần rủ nhau làm thi sĩ
cho một con chiên ngẩn ngơ đời
với những bâng khuâng đêm thức trắng
Chúa giấu tôi rồi. Một tin vui
cuối đông trời rét không áo ấm
năn nỉ xin em chiếc khăn quàng
tôi chờ em đến , em không đến
xuân tôi lần nữa lạc mùa trăng
nụ hôn mềm mại trên môi tái
ngôi chiều ấm lạnh một mùa thương
thánh thần chúc phúc chờ em đến
còn tôi tặng em một thánh đường
hong khô xuân lạnh giấu trong tim
nghe mùa gõ cửa, lòng vẫn đóng
để bỏ quên đời. Cảm ơn em
em giờ cũng lạ. Xuân cũng lạ
nên thơ lạnh lẽo với hương thừa
thôi thì gom lại ngày xuân cũ
gởi hết cho người khép lối xưa
thiên thần rủ nhau làm thi sĩ
cho một con chiên ngẩn ngơ đời
với những bâng khuâng đêm thức trắng
Chúa giấu tôi rồi. Một tin vui
cuối đông trời rét không áo ấm
năn nỉ xin em chiếc khăn quàng
tôi chờ em đến , em không đến
xuân tôi lần nữa lạc mùa trăng
nụ hôn mềm mại trên môi tái
ngôi chiều ấm lạnh một mùa thương
thánh thần chúc phúc chờ em đến
còn tôi tặng em một thánh đường












