Tác giả: PHẠM HỮU BẰNG

Biển Thiên Cầm sóng hôn bờ xào xạc
Nước dòng La trăng mát những mùa thơ
Thầy mẹ em rơi mồ hôi tháng sáu
Nuôi núi Hồng thêm thỏa những niềm mơ
Ta lớn lên chiến tranh cũng đã qua
Thật không biết ông cha từng nếm trải
Sự đớn đau chỉ mẹ cha kể lại
Nhưng đói nghèo ta thấy mãi từ lâu
Câu ca dao còn mang nặng góc sầu
Những áng văn thổi hồn thiêng sông núi
Đêm hát kiều vẫn đậm đà yêu dấu
Vẫn mang về thẩm thấu vị tình quê
Trời Hà Tĩnh một nồm mai gió sớm
Sương vẫn trong trên lá tự bao giờ
Ta vẫn yêu với bao điều thú vị
Mãi bây giờ Hà Tĩnh đã thành thơ












