Tác giả : PHẠM HỮU BẰNG

Có lẽ nào chúng ta sẽ nên duyên
Khi trái đất xoay về miền xa thẳm
Em vào vũ trụ trong tầm ngắm
Mây gió khoảng trời trong rất riêng
Núi giăng màn và mây cũng che thêm
Để chờ đợi cái ngoái nhìn sâu lắng
Mùa xuân này sao xa ngàn măng đắng
Để hoa hồng thêm tốt giữa trời nam
Hạ về rồi thêm cái nắng chói chang
Bệt vào thơ những nàng mai bé nhỏ
Hương sen nở chốn quê nhà còn đó
Đợi em về bên nắng hạ trời thơ
PHB













Cảm nhận bài Thơ “Hẹn”
Bài thơ “Hẹn” là lời tự sự lãng mạn về một cuộc hẹn vô định (“trái đất xoay về miền xa thẳm”). Sao lại cho nó xoay đi xa thế nhỉ. Em cho vũ trụ, mây gió và thiên nhiên (núi, mây, hoa hồng, sen) để thể hiện nỗi nhớ, những hình ảnh, sự chờ đợi sâu sắc, khao khát tình yêu thuần khiết bất chấp không gian, thời gian. Với thủ thuật này thì núi sẽ đi tìm mây tác giả em nhỉ. Chúc mừng em với tác phẩm tình yêu lãng mạn.
Cảm nhận bài Thơ “Hẹn”
“Hẹn” là lời tự sự lãng mạn về một cuộc hẹn vô định (“trái đất xoay về miền xa thẳm”). Em cho vũ trụ, mây gió và thiên nhiên (núi, mây, hoa hồng, sen) để thể hiện nỗi nhớ, những hình ảnh, sự chờ đợi sâu sắc, khao khát tình yêu thuần khiết bất chấp không gian, thời gian. Với thủ thuật này thì núi sẽ đi tìm mây tác giả em nhỉ. Chúc mừng em với tác phẩm tình yêu lãng mạn.