KHI BIỂN KHÔNG CÓ SÓNG

Tác giả: HỒ VĂN KHOA

Da diết buồn, em có biết sao không?
Biển bỗng lặng thinh, sóng không còn vỗ nữa!
Mọi nhung nhớ, trông mong bỗng trở thành vô nghĩa
Bến đăm chiêu, chẳng thấy một cánh buồm!

Ngày biển buồn, bóng núi đổ dài thêm,
Cánh én không bay về phương ấy!
Chim hải âu dù đói lòng, cũng vậy
Chẳng cần bay, bộ cánh ủ ê sầu!

Ngày biển buồn, chẳng ai hiểu vì đâu
Nắng, gió cũng bồn chồn muốn khóc…
Ước định mệnh xếp thời gian gặp mặt
Để sóng khát khao tung bọt trắng, hôn bờ…!
*
Chắc chỗ người, đang thỏa mãn ước mơ
Thuyền buôn đậu, LẤY HÀNG đi bến khác…
Họ chợt ghé, chợt đi tôi vẫn biết!
Bởi cọc neo không buộc chặt mối tình!

Ngày mai, rồi ngày mai…
Biển lại hẹn bình minh
Bãi cát lại chờ con sóng
Cọc bích đợi dây neo thầm lặng
Người thủy thủ già…
Vân vê vỏ ốc,
… hát vu vơ! :’)

photo: Hương Thu 

3 thoughts on “KHI BIỂN KHÔNG CÓ SÓNG

  1. Lã Tám says:

    Hình tượng chim hải âu, én, núi, gió, nắng… làm bài thơ có chiều rộng và dài của không gian, thời gian; là nền của cảm xúc người cô đơn. Người Cô đơn nhập vai vào người thủy thủ già để cảm, để thấu nỗi buồn nơi bến cảng, vẫn ngày ngày đón đưa tàu đến tàu đi, vẫn chứng kiến hội ngộ và chia ly như nỗi lòng của biển. Khi lặng thinh, khi dạt dào sóng vỗ, khi êm ả khi trắng xóa hôn bờ…
    Ngẫm đến cuộc đời con người sao giống nhau đến vậy. Người cô đơn cũng có lúc phải chia ly, trái tim vẫn rung theo cuộc tình đã mất (Chắc chỗ người, đang thỏa mãn ước mơ). Dẫu da diết bùng cháy của tâm hòn đa cảm nhưng với trái tim người thủy thủ già thì nhịp đập khi dữ dội khi dịu êm nhưng dù thế nào vẫn luôn hướng đến ngày mai với bình minh rạng rỡ, vẫn đón đợi quy luật của thiên – nhân bằng câu hát vu vơ!

    • Gb. Khoa says:

      Khi người thủy thủ già… cô đơn, hát vu vơ ,chắc người ấy hát về tình yêu, về thân phận! “Cọc bích đợi dây neo thầm lặng” chỉ mong được buộc một bóng thuyền.
      Cảm ơn Lã Tám đã liên tưởng về một chiều cô đơn trên bến cảng “Biển đăm chiêu, không một bóng thuyền”
      Cảm ơn bạn, chúc vui và đầm ấm, Hạnh phúc!

    • Gb. Khoa says:

      Khi người thủy thủ già… cô đơn, hát vu vơ ,chắc người ấy hát về tình yêu, về thân phận! “Cọc bích đợi dây neo thầm lặng” chỉ mong được buộc một bóng thuyền.
      Cảm ơn Lã Tám đã liên tưởng về một chiều cô đơn trên bến cảng “Biển đăm chiêu, không một bóng thuyền”
      Cảm ơn bạn, chúc vui và đầm ấm, Hạnh phúc!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *