Tác giả: DẠ VŨ NGUYÊN MINH
MIÊN KHÚC TÌNH ĐÔNG
Em đuổi Thu về tận cuối xa
Em gom băng giá phủ non tà
Chiều chênh mấy độ mà hoang tái
Nhuộm áo sương mù lạnh lối qua ?
Em gói mây hờn quạnh tháng năm
Em giăng mưa nhớ phủ đêm hằn
Mùa gieo se sắt hoài muôn thẳm
Vắt nghẹn thăng trầm, úa trở trăn !
Tôi đứng bên đời nghe khúc vỡ
Thương ngày lá rụng dệt tình thơ
Chừ Thu trĩu bước trôi về cội
Để miết tình Đông ngập bến bờ !
Thôi thì cũng rón rén chào Em
Chào Em sương khói chạm chân rèm
Ta còn nhau giữa làn trung chuyển
Đủ mặn môi trầm nửa giấc đêm !
Dạ Vũ NguyênMinh














Đọc thơ Miên khúc tình đông
Là bài thơ hay, là khúc độc thoại trữ tình đậm nét tượng trưng. Mùa Đông đã hóa thân thành “Em” – một hiện hữu tưởng lạnh lẽo mà mê hoặc. Với cách dùng dày đặc hình ảnh : thu, đông, sương, mưa và băng giá của thiên nhiên chuyển động để vẽ nên sự vận hành của cảm xúc rồi tất cả như hòa nhịp cùng đất trời đang đi rồi đến.
Giọng thơ chậm, nén, giàu tính nhạc. Ngôn ngữ cổ điển pha lẫn hiện đại tạo chiều sâu u hoài của tình thơ!. Cái lạnh mùa Đông không thuần khiết tự nhiên đã thành cái lạnh của ký ức con người với yêu thương sâu kín. Bài thơ tưởng buồn mà lại như lời đón chào nhè nhẹ: man mác chút hoài niệm sâu thẳm mà không cô đơn. Lời thơ có nhiều ngôn từ mới lạ, sang và đẹp!
Cảm ơn tác giả vì đã được thưởng thức bài thơ hay!