Tác giả DẠ VŨ NGUYÊN MINH

Nghe chừng như phố chuyển giông
Chợt thương cọng cỏ oằn trong thẳm trùng
Đêm rơi vào cõi hoang cùng
Áo trăng ai cởi để chùng vó câu ?
Đàn gieo nốt lạnh, tơ sầu
Ngõ khuya phím lạc, bạc đầu thế nhân
Cuộc trăm năm…mộng phù vân
Rồi mai nẻo gió trả thân cội nguồn !
Chiều ra vá lại mảnh buồn
Kim cong, chỉ mục… gió luồn lỗ không.
Hình như trời đã vào đông !












