Tác giả: VÕ VĂN THÀNH ĐÔ

Nhớ đôi mắt biếc ngày nào
Thuở còn đi học em trao nụ cười
Từ em khăn áo theo người
Lòng anh đau nhói chẳng tươi chút nào.
Mây buồn dừng tận trời cao
Gió buồn run rẩy bay vào không gian
Tiếc thay lời nói đá vàng
Em về với họ vỡ toang tình đầu.
Nhớ hoài người cũ nơi đâu
Người vui hạnh phúc tôi sầu lâm ly
Đành thôi nào biết nói gì
Nhớ màu mắt biếc những khi xuân về.
Mùa sang trăng sáng cành lê
Tim tôi buốt giá não nề lòng đau
Hạ buồn gió rụng tàu cau
Phượng hồng khoe sắc một màu thắm tươi.
Nhớ sao đôi mắt ai cười
Đẹp xinh nồng ấm vui tươi nồng nàn
Một thời tiếng guốc rộn vang
Một thời áo trắng rợp đàng chiều bay.
Tôi theo từng dấu chân ngày
Em giờ xa cách phượng bay thắm đường
Nghỉ thôi lòng mãi còn thương
Nhớ màu mắt biếc đêm trường riêng tôi.
THÀNH ĐÔ












