
Đất nước vẫn nguyên hình đất nước
Như dáng mẹ tảo tần cõng cả Trường Sơn
Bao nhiêu năm oằn mình vì giặc dã
Nam Bắc hai đầu nhường áo sẻ cơm
Các bạn tôi lớn lên cùng trang lứa
Bạc mái đầu vẫn cứ mày tao
Đứa làm quan đứa xông pha trận mạc
Máu công thần ai diễu võ giương oai
Cái ác cứ nhởn nhơ cùng cái thiện
Niềm tin lạm phát giữa dư thừa
Khi làng quê trở thành phố xá
Láng giềng gần bỗng chốc hóa xa xăm
Kẻ đang sống người đang tồn tại
Giữa ngập tràn thật giả hỗn mang
Đời cứ diễn muôn hình vạn trạng
Con chữ vô tư bỗng chốc hóa tội đồ
Ta đã tin ở hoa hồng rực rỡ
Tin hào quang lấp lóa phía chân trời
Nắng vẫn đỏ bên kia bờ ảo vọng
Thương những cánh buồm cứ gặp gió là mơ !
Phúc Hữu (HP)












