TRI ÂM HÀNH

TRI ÂM HÀNH

                                   Gởi Du Tử

Vẫn hay thơ phú nghèo cơm áo
Chẳng có quạt lông lẫn bút đào
Ai mơ khanh tước, ta mê rượu,
Mê cả trời xanh, trăng, gió, sao.

Biển Đà sóng biếc! Đây là mộng
Áo mỏng thanh bần, chí khí cao
Há phải ngòi Tiên, âu bút Thánh
Trăm năm cuộc lữ ngán chi nào.

Đất Vĩnh nương nhờ thân gác trọ
Đục trong còn giữ chút thanh tao
Bút nghiêng cũng hoá ra vần điệu
Mỗi một lần rung mạch sóng trào.

*

*
Duyên đó nhưng chưa lần hội ngộ

Nhớ mong thì gặp giữa chiêm bao
Hàn huyên chỉ chuyện đời thi phú
Bởi mộng công danh có đáng nào.

Uống rượu cùng ta vầng Xử Nữ
Nhíu mày khôn giấu vẻ thanh tao
Đêm nay dốc cạn, quên trời đất
Quên cả hương xưa ngõ trúc đào.

Cũng chớ vội đi, đừng giận nhé
Vì lòng tôi rộng biết nhường nao
Thuyền Thơ tôi thả.. đêm tình tứ
Biết có say thêm được chút nào?

Chiến địa văn chương dù sát khí
Vẫn thấy hoa thơm má phấn đào
Dương Châu gió rít hồn thơ rụng
Thái Bạch sương sa tưởng lệ trào.

Mộng dắt Thơ đi nhìn khắp nẻo
Biển xanh sóng biếc tới non cao
Hồn xin đem buộc vào mây sớm
Nâng nhé “tri âm” vạn chén nào!

Đêm đêm vẫn gửi trong màu nhớ
Một nỗi riêng chung chực vỡ trào
Cái hẹn Trăng khờ bên Biển biếc
Xin đành gặp nhé giữa chiêm bao.

PHIÊU NHIÊN

(Ảnh sưu tầm)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *