Tác giả: PHẠM HỮU BẰNG
Đồi nhấp nhô thành sóng
Biển ôm tít trời cao
Ta gặp nhau vội vã
Mà sao cứ ngọt ngào
Con đường mòn của đất
Gió len theo triền nương
Hai đông tây xa lạ
Mà dạt dào yêu thương
Cái duyên là vậy đó
Vô cớ mà thêm lo
Chững dòng đời ở lại
Cho ta bước lên đò
Thuở ông cha cũng thế
Gặp nhau đâu hẹn hò
Nay vị đời xoay ngã
Ta ôm đò ngẫn ngơ.












