Tác giả: NGUYỄN KHOAN

Heo may
chợt giục vào Thu
Xa xa thoảng chút
sương mù giăng ngang
Nghiêng tay
vớt sợi nắng vàng
Xốn xang để cứ mơ màng …
Nhớ anh!
.
Quê mình
bưởi chẳng còn xanh
Trái cam đã chin
bám cành đung đưa
Trời cao
Vừa dứt cơn mưa
Và xanh – xanh lắm
như vừa nhuộm xong!
.
Hương sen quyện cốm làng Vòng
Để xui cốm cũng thương hồng…
Nhớ nhau!
.
Nguyễn Khoan – Vũng Tàu












