VIẾT CHO CON ĐÊM CUỐI NĂM

 

VIẾT CHO CON ĐÊM CUỐI NĂM

Viết những dòng này, là để cho con
Thời khắc cuối đông cạn lời, tận ý
Gần tám mươi năm, lọc từng dòng suy nghĩ
Về phận làm người,
trách nhiệm với gia tiên…

Không viết bây giờ, lỡ sấm chớp chao nghiêng
Trời đất vô thường chợt mưa, chợt nắng!
Dẫu hôm nay đang hồng hào, phẳng lặng
Đâu chắc ngày mai không dị biệt, khó lường!

Chữ cho con, gói ghém những yêu thương
Lèn gánh đăm chiêu, chật bồ hi vọng,
Tâm lo lắng xoáy từng vòng rát bỏng
Gạn trông chờ, mong ước ở từng câu…

Hãy vững vàng, mạnh mẽ, nén thương đau!
Học, đâu chỉ giảng đường, sách vở
Nghe diễn giả nói điều hay, lẽ dở
Rất khúc chiết, trơn tru…,
nhưng “THỰC TẾ CỦA NGƯỜI”!

Lời của ba đây thì thô ráp, sơ sài
Lắm lúc khắt khe, chiết từ đời chát đắng
Âm ỉ cháy, thâm trầm trong sâu thẳm
Lọc từ huyết quản Giống Nòi;
Ngún trong Đức Hạnh Gia Tiên!

“Phật ở trong nhà – Phật ở nơi tim”
Không phải cầu xin, hay tu đường khổ hạnh!
Bồi đắp gia phong, lòng thẳng ngay, kiêu hãnh
Để sống với đời bằng đạo nghĩa – nhân tâm.

Viết cho con ở thời khắc tàn đông
Vũ trụ vần xoay giao năm, chuyển tháng
Nắng ở cuối đời, tia mặt trời lóe sáng
Bùng cháy lần cuối cùng, để tách bến thời gian!

ĐỂ CHO CON, không dãy dọc tòa ngang
Một vốc trí khôn đủ soi đường phía trước…
Để vững tin giữa muôn trùng mất – được
Hiểu quá khứ rạch ròi –
mà định nghĩa sống tương lai!

Lần này viết cho con là hy vọng nối dài
Bởi Sông Núi, Quê Hương đã cho con hình hài, sự nghiệp…
Cha Mẹ sống – như một lần thí nghiệm
Chắt từng lời, gói từng ý,
Cho con!

Nha Trang, đêm TRỪ TỊCH 2021

Gb. Hồ Văn Khoa
Ảnh: Ban Biên Tập

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *