Tác giả PHẠM TRI

từ buổi chim về mùa trốn gió
sương phủ đầy vai trời tôi quen
tôi gọi chiều về rồi than thở
sao em cứ để tôi muộn phiền
sợi tình mềm say nằm run rẩy
nửa hồn thương lạnh đêm hỗn hoang
yêu em sầu chìm vào tận đáy
mơ dấu chân xưa chốn địa đàng
những ngày gió thổi trôi màu áo
trên môi còn in dấu son mềm
đâu phải chim nào cũng biết hót
cũng chẳng buồn nào sẽ dễ quên
đèn khuya soi bóng đời chán ngắt
đổ giọt sầu rơi tận đáy hồn
vắng em bước dài tôi thấm mệt
một minh mà trời mưa cứ tuôn
bây giờ trời lạnh như chưa lạnh
biết ơn thu tàn ôm gió bay
có chạm mặt nhau thì cũng vậy
quay lưng chỉ có tiếng thở dài
hơi thở em còn thơm chăn chiếu
bên đời ngòn ngọt mùi thịt da
trong cơn mê trầm tôi đã hiểu
kiếp này chỉ mơ một đàn bà
sương phủ đầy vai trời tôi quen
tôi gọi chiều về rồi than thở
sao em cứ để tôi muộn phiền
sợi tình mềm say nằm run rẩy
nửa hồn thương lạnh đêm hỗn hoang
yêu em sầu chìm vào tận đáy
mơ dấu chân xưa chốn địa đàng
những ngày gió thổi trôi màu áo
trên môi còn in dấu son mềm
đâu phải chim nào cũng biết hót
cũng chẳng buồn nào sẽ dễ quên
đèn khuya soi bóng đời chán ngắt
đổ giọt sầu rơi tận đáy hồn
vắng em bước dài tôi thấm mệt
một minh mà trời mưa cứ tuôn
bây giờ trời lạnh như chưa lạnh
biết ơn thu tàn ôm gió bay
có chạm mặt nhau thì cũng vậy
quay lưng chỉ có tiếng thở dài
hơi thở em còn thơm chăn chiếu
bên đời ngòn ngọt mùi thịt da
trong cơn mê trầm tôi đã hiểu
kiếp này chỉ mơ một đàn bà
bỗng tiếc làm sao mưa tháng chạp
tháng mà tất cả bỏ sau lưng
phố phường chê chán ngày úa nắng
nỗi nhớ về em đến vô cùng
búng búng ngón tay tìm chút gió
nghe ra cũng đỡ nhạt nhẽo hồn
lừng khừng như ngủ vừa mới thức
trong mắt in hình mười ngón thơm
trời cúi xuống hôn từng sợi nắng
hạt thu rơi xuống ấm lưng chiều
dấu vết yêu đương còn nương náu
trên từng con phố đã xanh rêu
chẳng phải tự nhiên mà tôi nhớ
bởi tình để lạc giấc chiêm bao
sầu tan rụng xuống tràn chung rượu
thấm đau mà sao thấy ngọt ngào
tháng mà tất cả bỏ sau lưng
phố phường chê chán ngày úa nắng
nỗi nhớ về em đến vô cùng
búng búng ngón tay tìm chút gió
nghe ra cũng đỡ nhạt nhẽo hồn
lừng khừng như ngủ vừa mới thức
trong mắt in hình mười ngón thơm
trời cúi xuống hôn từng sợi nắng
hạt thu rơi xuống ấm lưng chiều
dấu vết yêu đương còn nương náu
trên từng con phố đã xanh rêu
chẳng phải tự nhiên mà tôi nhớ
bởi tình để lạc giấc chiêm bao
sầu tan rụng xuống tràn chung rượu
thấm đau mà sao thấy ngọt ngào












