Tác giả: DẠ VŨ NGUYÊN MINH

Đêm giãy giụa xé hồn đêm nức nở
Đắng môi trầm nhịp thở mỏi mòn lay
Dòng tương tư rót cạn chén nồng cay
Sương rơi lạnh…có lẽ ngày đang chết.
Rượu chưa say sao bầu nghiêng đã hết ?
Cuộc chưa tàn mà mệt ngất hồn côi .
Uống ly này…ly nữa…chắc là thôi
Tay quờ quạng mắt môi sầu đắng chát.
Đêm chông chênh buông lời ru đêm hát
Trăng mông mênh trăng lạc ngõ ta về
Gió chập chờn sầu giăng sợi lê thê
Như cuối thẳm… câu thề ai hoài vọng !
Em xưa ơi Tím màu thương còn đọng
Cớ sao giờ đối bóng nhặt phôi phai ?
Đêm ngập ngừng…đêm lạnh thấm bờ vai
Chung rượu cạn cũng là bài thơ biệt !
. Chung nghiêng lộng ánh trăng cài
Đêm nghiêng chạm tiếng thở dài…
Tình ơi !
Dạ Vũ NguyênMinh












