THƠ XƯỚNG HỌA

CÀ PHÊ MỘT MÌNH
(Bài xướng)

Tác giả: VŨ HÙNG

Cà phê từng giọt khẽ khàng rơi.
Chạnh nhớ người xưa đã một thời.
Quán cóc liêu xiêu chiều bảng lảng,
Con tim rạo rực nắng chơi vơi.
Cơn giông bèo dạt nơi đầu bãi,
Trận gió mây trôi tận cuối trời.
Vị đắng môi thơm còn đọng mãi.
Nỗi lòng canh cánh bóng xa khơi!

Quy Nhơn, 04.09.2025

LUYẾN TIẾC

(Họa nguyên vận bài CÀ PHÊ MỘT MÌNH của Vũ Hùng)

Tác  giả HỒ VĂN KHOA

Từng giọt âm thầm, lặng lẽ rơi…
Quán quen hoài nhớ thuở xuân thời!
Hình in trên vách còn ghi đậm
Bóng vẽ trong hồn chẳng chịu vơi!
Do lúc ngại ngùng, lo cách biển
Hoặc khi non nớt, ngại xa trời…
Để cho ngăn cách người đôi ngả
Buồn giắt cuối rừng, nhớ dặm khơi.

Gb. Hv Khoa
Tối muộn, 04.9.2025

2 thoughts on “THƠ XƯỚNG HỌA

  1. Võ Tấn Hùng says:

    Cảm ơn anh Hồ Văn Khoa đã góp bút hoạ thơ của Vũ Hùng. Bài thơ hoạ LUYẾN TIẾC giàu cảm xúc, sâu sắc lắm anh!

    • Gb. Hv Khoa says:

      Mọi sự xảy ra trong đời đều có duyên, cớ…
      Đọc bài CÀ PHÊ MỘT MÌNH của anh Vũ Hùng…, tự nhiên trong tâm thức mọi điều bỗng xuất hiện, giục dã, nên mạo muội viết mấy câu về những riêng tư của mình, có lẽ cũng hao hao ý niệm của anh… nên gọi là “họa” mà không kịp xin phép! Mong được lưỡng thứ!
      Nha trang những ngày mưa, caffe một mình càng thêm lãng mạn, tuy vẫn nhớ về…
      Chúc anh luôn khỏe, thơ hay và gửi cho Trang đều đều để vui, thêm phong phú, cho bạn bè gần xa thưởng thức!
      Thân mến.

      Gb.Hv Khoa (Nha Trang)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *