Tác giả: DẠ VŨ NGUYÊN MINH

Mây che sợi nắng lững lờ
Sợ sương rây hạt rối bờ tóc em
Gót mềm mưa ướt ngõ đêm
Sợ đau lối cỏ chân lem bước về
Trăng khuya phụ rẫy câu thề
Sợ duyên còn gái não nề phận duyên.
Lênh đênh ngày muộn cuối miền
Sợ lưng dốc ngả, sợ triền sóng xao.
Em về đường vắng chênh chao
Sợ nghiêng lá rụng hư hao nụ cười.
Tình ơi, chín bỏ làm mười
Mà sao vẫn sợ lối người không tôi !
06-12-2025












