CHÂN DUNG TÌNH

Tác giả: HƯƠNG THU 

 

Biển nhớ anh và em cũng nhớ anh

Như hoang mạc tình yêu ngày cổ tích

Trăng rót nghiêng xuống lòng em cô tịch

Sóng dịu dàng hôn bờ bãi đêm hoang.

 

Võ vàng trăng và cũng võ vàng em

Bờ kỷ niệm đã rêu mòn năm cũ

Thôi đừng nhắc những ngọt ngào quá khứ

Để em buồn nghe sóng dội vào tim.

 

Em ngồi đây tìm những phút lặng im

Ngắm biển vẽ chân dung tình lên đá

Những di ngôn khiến lòng em mục rã

Giữa điêu tàn một cõi nhớ mênh mông

 

Ở nơi nào anh có nhớ em không?

Nhớ Nha Trang những ngày tình xanh biếc

Ôi, mắt anh trong một chiều ly biệt

Tạc lên hồn đến sõi đá còn đau

 

Em trở về, ngày mình chẳng còn nhau

Biển dỗ dành niệm khúc buồn gởi gió

Em cất lại một cõi tình dang dỡ

Để trăm năm vẫn biếc một câu thề.

 

 

One thought on “CHÂN DUNG TÌNH

  1. Nguyễn Khắc Khoan says:

    Đôi điều cảm nhận khi đọc bài thơ CHÂN DUNG TÌNH.
    Bài thơ là bức tranh cảm xúc mênh mang hoài niệm trước biển – biểu tượng của tình thương và nỗi nhớ – trở thành nhân chứng cho một mối tình đã qua đi hết nhưng vẫn nguyên vẹn trong lòng người ở lại. Hình ảnh trăng, sóng, hoang mạc… gợi nên sự cô tịch và phôi pha của hạnh phúc xưa. Nhân vật trữ tình trong thơ không muốn ngoái nhìn quá khứ nhưng lại không thoát khỏi những âm vang của yêu thương đã hằn sâu. Nỗi nhớ ấy rộng như biển, mà cảnh tình vắng vẻ hoang vu và nỗi đau như đá tạc in dấu thời gian mãi còn giằng xé. Bài thơ xoáy sâu vào cảm giác cô đơn sau ly biệt: dù người xưa đã về chốn vĩnh hằng. Người phụ nữ trong thơ vẫn khắc khoải với những ngày “tình xanh biếc” và ám ảnh hoài niệm biệt ly. Kết bài tuy là sự chấp nhận: tình dang dở được cất lại, nhưng lời thề yêu thương vẫn xanh biếc trăm năm – với một vẻ đẹp buồn nhưng sâu đậm thủy chung.
    Biển và nhà thơ cùng nhớ anh – Nỗi nhớ trải dài, rộng lớn mênh mang. Trăng nghiêng xuống lòng người cô tịch gợi sự trống vắng sâu thẳm khi người bạn trăm năm đã về với đất trời. Lớp sóng hôn bờ trong đêm hoang như vòng tay ấm áp còn lưu giữ ngày xưa.
    Ở khổ thơ thứ hai trăng võ vàng, em cũng võ vàng – nhà thơ đành chấp nhận vượt qua những phũ phàng của thực tại với sự héo úa của tâm hồn sau mất mát. Những tưởng kỷ niệm cũ rồi sẽ rêu phong nhưng rồi chỉ cần bất chợt lại vẫn thấy tim còn đau nhói.
    Nhà thơ từng lặng im để đối diện nỗi đau! Nhưng để rồi trước sóng biển vẫn thấy bức“chân dung tình” được vẽ lại. Cả khi ngắm núi cao vẫn thấy đá như tạc bóng người xưa. Nhớ cả lời dặn dò của người trước lúc đi xa khiến lòng nhà thơ tan rã giữa cõi điêu tàn.
    Nổi nhớ thương và kỉ niệm cứ như một câu hỏi xoáy vào chốn hư vô: “ở nơi nào anh có nhớ em không?”. Nha Trang của những ngày yêu đắm say nay thành ký ức. Ánh mắt người xưa trước lúc ly biệt vẫn khắc sâu, đến đá sỏi còn đau – nói chi tâm sự của một nữ sĩ vốn tâm hồn đa cảm.
    Rồi Em trở lại nơi xưa nhưng Anh không còn nữa! Biển ru một khúc buồn gửi theo gió. Em cất lại mối tình dang dở, nhưng lời thề yêu thương vẫn xanh biếc ngàn khơi!
    Viết đến đây tôi chợt nhớ lại dã lâu rồi được đọc 100 bài thơ Thất Ngôn Bát Cú của nhà thơ Hương Thu khóc Kiều khi tóc hãy còn xanh để rồi tôi chợt nghĩ hình như từ cổ chí kim những nữ sĩ tài hoa thường có số phận khắc khoải đa đoan. Nhưng có lẽ không phải vậy! Trần gian đã là cõi vô thường và chúng sinh như bể khổ thì với sự cảm nhận sâu sắc và ngôn ngữ tài hoa họ đã viết, đã vẽ được những khúc nhạc, bức họa sắc nét ở cõi nhân sinh!
    Xin được chân thành chia sẻ cùng tác giả!
    Nguyễn Khoan – Vũng Tàu 12-12-2025.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *