TỪ HAI PHÍA MẶT TRỜI

Tác giả: HƯƠNG THU 
Ta đi – Từ hai phía mặt trời, nghe trái tim nhói đau bên lồng ngực trái. Hơi thở cỏ cây một thời hoang dại cũng khép mình sau cánh cửa hoàng hôn.
Những khuôn mặt người dường như cũng buồn hơn, những số phận đìu hiu như chiếc lá, cuộc hành hương đến những miền xa lạ, ta thương mình trong vũng tối cô liêu.
Có gì đâu, ừ! Thì cũng những buổi chiều, ta trầm tư nghĩ về những cuộc đời dâu bể, chút phậm hẩm hiu có bao giờ ai kể với nhân gian để so tính bao giờ!
Nụ cười buồn hơn cả một bài thơ, khi đêm tối nhận ra bao điều ẩn khuất, phía bên trái phận đời nghiệt ngả, tiếng thở dài heo hút phía bên kia, trước mặt ta dòng sông đen câm lặng, sau lưng buồn khuất dạng bóng trăng nghiêng.
Cuộc hành trình sao bỗng thấy chênh vênh, từ hai phía mặt trời xuôi ngược. Ta đợi chờ nghe bình minh thức giấc, gõ cửa cuộc đời bằng cả hai tay. Ừ! Thì rõ ràng cuộc sống nơi đây, cả hạt bụi bên đời cũng trở thành tất bật. Giọt nắng ngửa nghiêng, cỏ cây choàng tỉnh giấc, cuộc sống vươn vai, khoảng đêm buồn biến mất, nhân gian cựa mình theo một dòng trôi.
Chẳng ai còn nhớ chuyện xa xôi, một buổi hoàng hôn buồn hiu trong quá khứ. Người ta bận ăn, bận mặc, bận tranh đua những thứ trên đời. Chiếc ghế hôm nay, chiếc ghế ngày mai, vuông áo lụa, chiếc xe, ngôi nhà chiếm đầy những file ngày tháng.
Có một con sâu đo thản nhiên đo đếm cuộc đời bằng những centimet buồn hiu!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *