Tác giả: HƯƠNG THU

Rất nhiều người nghĩ rằng mùa Thu là mùa của thi nhân, bởi cái không gian rất đỗi trữ tình và lãng mạn của đất trời khi ấy, dễ mang lại cảm xúc cho những tâm hồn thơ. Thế nhưng, mùa xuân với những hoa, những nắng, những rộn ràng yêu thương vẫn là đề tài đế những người thơ tìm đến.
Chu Minh Khôi đã vẽ lên một mùa xuân thật duyên dáng, thật tươi trẻ:
Trời mới ửng lên nắng trạng nguyên
Tiếng chim thả chữ xuống vòm hiên
Tháng giêng khép mắt cười e ấp
Lộc biếc mọc răng khểnh nõn duyên.
(Xuân về- Chu Minh Khôi)
Nắng trạng nguyên, đó là cái nắng lụa vàng như màu áo của trạng nguyên khi vinh quy bái tổ, nắng vừa đủ ấm áp, và nhẹ như tơ. Khôi đã cho người đọc cảm nhận được từ tác phẩm của anh một buổi sáng xuân thật trong lành, ở đó có nắng xuân “mới ửng”, có tiếng chim đang “thả chữ” xuống hiên nhà. ừ, Chim không hót, mà chim đang làm thơ cùng người thơ đấy. Âm vang những tiết tấu bổng trầm đó đã đánh thức cả tháng Giêng đang còn ngái ngủ, hé một chút, rồi lại “khép mắt cười e ấp”. Mùa xuân đang nhẹ nhàng đến, nõn xanh lộc biếc trong giấc mơ của tháng Giêng dịu dàng và tươi trẻ.
Ở một góc đời thường khác, một chàng trai bất chợt bắt gặp “Một dáng xuân” thật tinh khôi như màu “Nắng xuân nghiêng “, một chút xao động nhẹ nhàng và thật đáng yêu:
Em đứng trên ban công
tầng mười bảy
Nắng xuân nghiêng
Năm ngón tay chụm lại
Xoè nở
Hoa Thuỷ Tiên
Trắng trong một dáng xuân
Len lỏi vào anh
Thầm thì như tiếng ai mời gọi
Lén chụp hình em vào điện thoại
Nghe Thuỷ Tiên đang nẩy mầm
Phải người chăng
Bao năm anh tìm ?
(Một dáng xuân – Phan Huy Hùng)
Mùa xuân – mùa của yêu thương và mật ngọt! đúng không? Nhà thơ Hoàng Chẩm đã phác họa nên một mùa xuân thật đằm thắm với những gì đã cũ, nhưng không bao giờ tàn phai, bởi giá trị đích thực của nó mãi mãi ở lại với thời gian.
Gửi em vạt nắng mùa xuân cũ
Hong ấm trời quê ngọt mùa sang
Tầm xuân chín dâng đời dấu ái
Chia hết nồng say lòng riêng mang.
(Quà tặng mùa xuân – Hoàng Chẩm)
Và người đọc đã cảm nhận được cái tình sâu sắc của nhà thơ, Hoàng Chẩm đã cất giữ trong lòng mình những “Mùa xuân cũ” như cất giữ những kỷ niệm dấu ái không thể nào quên, cái tình đó đủ để “Hong ấm trời quê” cho ngọt một mùa sang, với những “nồng say” mà người thơ đã hào phóng đem chia hết cho nhân gian, để cõi đời ấm áp hơn, yêu thương hơn.
Mùa xuân cũng dễ làm con người ta trẻ lại, hy vọng cũng đâm chồi cho những lộc non mướt xanh một mùa tươi mới. Nhà thơ đã lắng nghe những bước xuân về:
Xuân đã về tươi thắm những màu hoa
Nghe vấn vương bồi hồi xao xuyến lạ
Rắc bên đời hương xuân dào dạt quá
Thật diệu kỳ cảm xúc cũng thăng hoa
Én nhạn về trời đất lại giao thoa
Mùa xuân đến ấp e hồng đôi má
Chút yêu thương tâm hồn như trẻ hóa
Thoáng mơ màng ai gởi gắm thiết tha
(Lắng nghe mùa xuân về – Lan Trần)
2025 đã khép lại và 2026 đang mở ra một khung trời mới đầy tin yêu và hy vọng. Những gì đang chờ đợi phía trước? Người thơ bất chợt băn khoăn, thoáng lòng trăn trở … mùa đông dường như vẫn còn bịn rịn với những cơn gió sắt se, ngậm ngùi, nuối tiếc:
Anh lại viết bài thơ xuân mười chín
Dường như đông bịn rịn chửa nhường ngôi
Gió sắt se từng đợt cứ ngậm ngùi
Gieo buốt giá tới lui đầy trăn trở
(Chào xuân 2019 – Phạm Hồng Giang)
Nhưng, như một chút khói sương nhẹ nhàng đã sớm tan đi khi ngọn nắng đầu ngày rực rỡ mang theo những hương hoa của đất trời, người thơ đã bỏ lại sau lưng những ngậm ngùi, tiếc nuối để hướng đên một mùa tươi đẹp nhất – mùa xuân mười chín của tuổi xuân thì.
Chào mười chín với bao điều nhắn nhủ
Đón xuân về…
Ấp ủ…
Vạn niềm tin!
(Chào xuân – Phạm Hồng Giang)
Vũ trụ vốn chuyển dịch không ngừng, chẳng có cái gì bất biến, những mùa xuân cũ rồi cũng khép lại, một mùa tươi xanh mới lại mở ra với những hy vọng đầy ắp, long lanh như những giọt nắng xuân nồng nàn đang tô thắm cả đất trời trước thềm xuân 2026
Chào em Hai Sáu tươi xanh
Đắng cay khép lại cho lành mùa hương
Lộc non ươm nắng cung đường
Niềm tin ngời ngợi yêu thương giữa lòng.
(Chào xuân yêu thương- Nhật Lệ Giang)












