Tác giả: VŨ THỊ NGỌC VÂN

Mây trời gom gió làm mưa
Em gom ký ức thuở xưa quyện chiều
Cho bao nhiêu, nhận bấy nhiêu
Niềm vui sướng khổ mến yêu ta giành
Trời cao ai nhuộm mà xanh
Đường đời mấy nhịp đã thành tri âm
Trải qua bao nỗi thăng trầm
Em như hạt muối trắng ngần
biển sâu
Cau tươi quyện với lá trầu
Cùng vôi tôi để tình sâu nghĩa nồng
Sông Thương nước chảy đôi dòng
Bên bờ gió cả bềnh bồng tiếng ru
Xua đi bao lớp sương mù
Cùng anh đi giữa vi vu gió ngàn
Vườn xuân hoa trái ngập tràn
Đời ta thỏa nguyện muôn vàn
yêu thương.













Hay quá! Bài thơ thật tuyêt vời. Tác giả đã đưa chúng ta hoà chung một nhịp của cuộc sống tâm hồn về cái hay, cái đẹp của cái nghĩa, cái tình tri âm tri kỷ, của tình yêu đôi lứa của tình chồng nghĩa vợ của của thiên nhiên tươi đẹp này.