NĂM THÁNG ĐI QUA VÀ MẸ

Tác giả: BÁCH NGUYỄN TÙNG

Trở về thăm lại nơi xưa,
Chuyến xe ca lướt qua Tây, Đông Đắk Lắk.
Rẽ Quy Nhơn, Phú Tài,…
Qua cầu Bà Di
Đến ngả tư Gót Hồng đèn đỏ…
Dãy nhà mới, mới từng con ngõ,
Lối về làng giờ rộng thênh thang.
Cuộc mưu sinh dài mấy mươi năm,
Cũng vượt Trường Sơn nắng gió,
Đèo An Khê, Măng Giang,…
Dừng trạm Plei Ku, bến xe Trà Bá,
Ơ kìa Cư Sê, cư Păh,
Cầu trăm mười chia hai vùng đất đỏ,
Trong Gia Lai là Đắk Lắk đại ngàn xanh!
Không có điệu lý con sáo tình tang,
Chưa biết câu quan họ 
‘Người ơi người ở…’
Tiếng chiêng núm chiêng bằng
Âm vang buôn làng nhỏ,
Gieo chữ cho đàn em thơ,
Bóng Kơ nia che mát tự bao giờ?
Ở lại vườn xưa, 
Ngôi nhà nhỏ tuổi thơ,
Có người mẹ mắt nheo
Ngước nhìn mặt con ngày ấy!
Còm cõi thì thầm,
Chuyện ruộng đồng gặt hái,
Đám lỗ, đám lù. . 
Tháo nước đủ chưa con?
Mấy mươi năm thay đổi nhiều lần,
Tre quanh vườn giờ không còn nữa.
Ruộng hóa đường, 
Khó tìm tàu dứa,
Thắt chong chóng, cào cào, mắt kính, vòng đeo!
Mẹ không thể đi chợ mua bánh bò mua kẹo,
Vầng trăng xa mơ kéo xuống cõi trần! 
Một đời lo,
Một đời gánh tảo tần,
Quê cũ, vườn xưa,
Và Mẹ!
22.12.2025
TBN

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *