EM VỀ TINH KHÔI

Thuở ấy em về – Trắng tinh khôi
Chiều nghiêng, con nắng cũng nghiêng đồi
Tóc lay hờ hững mềm trong gió
Em cứ hững hờ đâu thấy tôi !

Thuở đó tan trường lá xôn xao
Chân son gót đỏ biết chi nào
Chỉ tôi chầm chậm theo lặng lẽ
Ôm cả dại khờ đâu dám trao !

Thuở ấy đâu rồi, thuở ấy ơi
Đường mây mờ ngược cánh chim trời
Bao lần ve gọi rưng hồn hạ
Là cũng bấy lần mưa xót rơi !

Đêm này chợt nhớ con đường cũ
Thuở đó em về trắng tinh khôi.
Thầu đâu quyện ngát mùi trinh nữ
Tím cả tình tôi, nặng nẻo đời ! 

(Ảnh sưu tầm)

Tác giả: Dạ Vũ Nguyên Minh
  

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *