YÊU
NHƯ NGÀY ĐẦU TIÊN
_____________________________
Pham Tri
chiều mưa rơi rất khẽ
nhìn mưa
anh chợt hiểu
không phải điều gì cũng cần níu giữ
vì có những yêu thương
càng nắm chặt
càng đau
như hạt mưa trong tay siết lại chỉ còn lạnh
nhưng anh vẫn ước
ước được nắm tay em
không phải để giữ mà để cùng đi
qua một buổi chiều
qua một đời người
em đi
anh không hỏi vì sao
chỉ sợ gió làm em mệt
sợ vai em gầy
không quen với những buổi chiều trống trải
sợ những chiều mưa xuống
không có anh bên cạnh
để che cho em
một khoảng rất nhỏ
nhưng đủ ấm trong đời dài nhiều gió
anh sợ những ngày sau
không còn ai nhắc anh
nhớ ăn cơm cho đúng bữa, về nhà khi trời mưa
mặc thêm áo khi trời lạnh
sợ những điều rất nhỏ
mà thiếu em
thì dài đến vô cùng
sợ lòng em
vẫn tin vào điều gì đó rất mong manh
như anh đã từng tin
tin rằng hai người yêu nhau
có thể cùng sống bằng những điều giản dị
lá còn trên cành
chắc vì chưa học được cách rời xa
hay vì lá cũng muốn
ở lại thêm một mùa
để có thể cùng già đi trong nắng
lá đang run lên
không phải vì gió
mà vì sợ phải rơi
khi vẫn còn muốn
ở lại thêm một chút nữa
anh cũng thế
anh tập im lặng
tập mỉm cười khi có ai nhắc đến tên em
nhưng trong lòng
anh vẫn muốn được gọi tên em
mỗi sớm mỗi chiều
*

*
nếu một ngày em nhớ
hãy nhớ anh như nhớ mưa
không phải mưa đi
mà là mưa ở lại
trong đất qua tháng qua năm
nhớ như đất nhớ mưa
âm thầm
nuôi những mầm xanh
cho mùa sau
cho những ngày chưa kịp gọi tên
như anh giữ
mùi đàn bà của em
không phải để đau
mà để biết
mình đã từng muốn
sống cùng nhau đến già
giờ chẳng còn gì để giữ
ngoài hơi thở mong manh
ngoài một trái tim đã yêu hết mình
và vì thế
không thể yêu ai khác được
bởi yêu một người
đã quá đủ cho cả đời dài
nhưng nếu được yêu lại
anh vẫn yêu em
như ngày đầu tiên
vừa run rẩy
vừa lo sợ
như biển luôn có sóng
như anh luôn cần em
và bờ dù xa đến mấy
sóng vẫn chưa một ngày thôi chạy đi tìm












