HUYẾT NGUYỆT NHUỘM ĐÊM
Tác giả: Hồng Minh Nhân
Đêm treo một vết thương lên đỉnh gió
Trăng nở tràn màu huyết đọng nghìn năm
Có phải lửa hay là màu của nhớ
Của bao điều ta vùi gốc âm thầm.
Người ta bảo đó điềm trời biến động,
Ta lại nghe nhịp thở của vô thường.
Khi ánh sáng đi vòng qua bóng tối,
Mới hiểu mình chỉ rực rỡ trong sương.
Trăng vốn lạnh, sao đêm nay như cháy?
Hay lòng người máu nhuộm buốt tâm can?
Bao đau đớn nhọc nhằn còn đọng lại
Trong quầng mây đỏ ối giữa không gian.

Trăng huyết dụ mở con mắt mênh mang
Giữa đêm sâu nhìn nhân gian thay xác.
Biển vẫn động, triều dâng rồi triều lạc,
Đế vương nào giữ được bóng mình lâu?
Ta đứng đó – nhỏ nhoi thân cát bụi,
Ngẩng nhìn lên – thấy biến động quay vòng.
Vinh quang cũ cũng tàn như cỏ úa,
Chỉ nhân quả là còn lại mênh mông.
Ta lầm lũi cả đời tìm ánh sáng,
Sợ bóng đêm? Ta sợ chính mình thôi.
Nhưng không tối, làm sao trăng thành máu?
Không khổ đau, sao hiểu hết kiếp người?
Đỏ rồi cam, vàng loang rồi lại trắng.
Mặt trăng kia đâu giữ mãi sắc màu.
Chỉ lòng ta nếu còn mang cố chấp,
Thì đêm nào cũng đẫm một vầng đau.
Rồi sẽ đến một bình minh rực rỡ,
Không quầng mây, không vết xước ngang trời.
Chỉ khoảng tối ôm tròn hạt sáng đỏ
Đập âm thầm trong lồng ngực chơi vơi.
Viết trong đêm trăng máu lộng lẫy 3/3/2026
Thơ và ảnh: Hồng Minh Nhân












