
DƯ ÂM MIỀN MƯA CẠN
Một chuyến đò ngang bặt nẻo chờ
Nửa vầng trăng lỡ khuyết đường tơ
Đêm tàn, giấc mãi chưa tròn giấc
Quạnh chiếu chăn đành lạnh ý thơ !
Mai này nhặt nhạnh tình Xuân cũ
Mót cả hương nguyền thuở cuối Thu
Điểm thắm làn môi hừng sắc Hạ
Chờ Đông gội tóc xõa sa mù !!!
Tôi về trả nhớ cho người nhớ
Khắc khoải bao mùa cũng huyễn mơ
Mưa vừa đổ hạt ru tình cạn
Ngọt vết dư âm cuối hững hờ !
Dạ Vũ NguyênMinh












